CÁI KẾT VỀ CUỘC SỐNG CỦA VỢ CHỒNG TRẺ CON

Vợ ông xã tthấp new cưới không lâu, đàn bà nhỏ dại đã 6 mon tuổi, vẫn còn đó mải nghịch và nhí nhhình ảnh lắm. Hằng ngày vợ chồng gửi bé cho bà nước ngoài trông, sáng sủa ông chồng gửi vợ đi làm, chiều đón về, thỉnh thoảng những trưa mát ttránh qua rủ vợ đi ăn…giết thịt chó cùng mấy bằng hữu. Ai cũng bảo bà xã chồng đơn vị ấy vui mừng, mái ấm gia đình môn đăng hộ đối, cả nhì đều sở hữu công việc và nghề nghiệp ổn định, vừa mang nhau đã tất cả nhà riêng, tiền tiến không thiếu. Lại còn vô cùng trung khu đầu ý phù hợp, tốt nhất là cái khoản ngồi cạ đánh phỏm doạ bạn bè. Thế gian được bà xã lỗi chồng, đằng đó lại được cả ông lẫn bà…Chồng từ hào với thế gian bởi bao gồm bà xã đẹp nhỏ ngoan, vk thì cđọng đến chủ thể là mở sản phẩm công nghệ vạc khoe ông xã. Khoảng thời hạn đầu khi nào cũng thiệt là hạnh phúc…

***

*

Ngôi đơn vị bé dại của hai bà xã ck ở ngay gần ngoại thành, bên phía ngoài ốp gạch đỏ đặc, cửa trắng nuột bao gồm chậu hoa treo tường biêng biếc tím cùng bên trong bài trí hoàn toàn theo phong thái châu Âu. Cuối tuần thuộc đi siêu thị cùng hóa học đồ ăn đầy ắp tủ giá, chiều đón nhỏ về ông xã đang đọc báo, trông bé còn vk đánh vật cùng với nồi niêu xoong chảo. Tối mang lại sau khi ru con ngủ, vk chồng vẫn thuộc giành giật điều khiển coi TV, ông chồng bực bản thân thề sống thề chết:

- Cuối tháng anh mua bé 46 inch chớ có cơ mà xem ké!

- Em thèm vào!

Nói cố kỉnh thôi, cũng qua mấy loại “cuối tháng” rồi. Không được tnhãi con TV với vợ thì bi tráng lắm, dù là lần làm sao ông xã cũng thua kém, yêu cầu nhường bà xã coi iTV cố do HBO hoặc Esports… Chồng lẩm bẩm:

- Anh thà coi kênh dân tộc bản địa còn hơn nghe nhạc Hàn.

Bạn đang xem: Cái kết về cuộc sống của vợ chồng trẻ con

- Ok – Vợ điềm nhiên – Vậy hãy lên miền núi tra cứu một cô vk tất cả thuộc sở trường.

Chồng bĩu môi, gặm nguồn vào Iphone đùa Angry Bird. Thế cơ mà chả phát âm sao bữa sau, miệng cđọng lẩm nhđộ ẩm lời bài nhạc Hàn chết tiệt ấy trong khi lau công ty. Có hôm mất điện, vk kéo ghế, kéo cả ck ra ngoài hiên ngồi ngắm sao, mơ mộng:

- Sau này có khá nhiều chi phí, bọn chúng mình xây hồ bơi với mua xe cộ khá, anh nhé?!Chồng ôm vợ vào lòng, thì thầm:

- Ừ vk yêu, hồ bơi to lớn bởi vũng nước và hứa là em sẽ tiến hành thay mặt đứng tên một mẫu mui è cổ tinh chỉnh từ bỏ xa một số loại 12 cục pin bao gồm sút xóc.

Vợ véo tay chồng rõ đau, giận dỗi:

- Anh này! Chả Chịu đựng phấn đấu gì cả.

Chồng vuốt tóc bà xã, cười cợt nmê say nhở:

- Ngủ đi em, trong giấc mơ đang thấy.

- Nói với anh chán chết!

Vợ hờn mát, cù khía cạnh đi liền mạch vào phòng ngừng hoạt động ngủ luôn. Nhưng vợ đâu tất cả biết, tháng đó chồng nhận làm cho thêm ngoại trừ giờ, còn tnhãi thủ đi dịch phù hợp đồng quốc tế cho công ty khác nữa, cuốn sổ ghi ghi nhớ của ck bao gồm thêm 1 cái chữ đỏ gạch chân trong phần “Mục tiêu” vài năm tới: “Xây bể bơi + sở hữu xe cộ khá mang đến vợ”.

***

Nửa tối, nhỏ ọ ẹ khóc đòi ăn, bà xã ngái ngủ lay lay vai chồng:

- Anh! Dậy cho nhỏ **.

- Cái gì? – Chồng bị đánh thức, đâm ra gắt gỏng – Anh làm gì có…

- Im đi! Pha sữa bình ý! Nhớ pha âm ấm và lượng nước thôi kẻo lát bé nó lại đái dầm.

- Sao em không đi nhưng pha?

Vợ phụng phịu:

- Em đi làm cả ngày mệt nhọc ước ao bất tỉnh nhân sự, vẫn cần cơm trắng nước giặt giũ mang lại cha nhỏ anh, tiếng giấc mộng cũng ko được vừa đủ. Anh hy vọng em lao lực nhưng bị tiêu diệt yêu cầu không?

Chồng kính chào thua kém lí sự của bà xã, vực dậy bật đèn, mồm lẩm bẩm:

- Biết nuốm xa xưa lấy…con bò còn hơn…

Vợ nhỏm dậy, gằn giọng:

- Anh vừa nói dòng gì?

- Không – chồng mỉm cười toe toét – Anh bảo có thể bé thích hợp sữa trườn hơn.

- Cứ đọng liệu thần hồn đấy!

Con ăn uống ngoan lắm, vèo loại hết nửa bình 15ml. Chồng để ý ngắm nhìn cục cưng nhỏ dại, nhỏ bao gồm mũi cao môi đỏ của tía, da Trắng mắt Đen của bà mẹ, lắm dịp chồng đùa:

- Sau này nhỏ to là anh cứ bắt buộc nuôi song chó Béc-giê trong nhà.

Vợ ngạc nhiên:

- Để làm cho dòng gì?

- Để xua đuổi sút mấy thằng tkhô hanh niên mang lại trồng cây mê mẩn ấy nhưng mà.

Chồng vênh váo phương diện đầy đắc chí, vk châm chọc:

- Làm nlỗi bé anh xinc lắm đấy!

- Con anh cơ mà! Ít ra cũng nên ăn uống đứt bé nhà hàng xóm!

- Nhà nó vẫn đẻ đâu, chẳng may xinh hơn thế thì anh tính sao?

- Thì anh đến nhỏ vài chục triệu lịch sự Hàn thđộ ẩm mĩ, bé nhỉ?

Con chưa biết có hiểu gì ko, cũng nhe lợi hớn hsống. Chồng ngồi suy nghĩ lại, bất giác bật cười cợt.

Chồng vừa nựng bé vừa ngáp, nước mắt nước mũi chan hoà. Vợ nằm lân cận ngủ ngon lành, môi vợ thỉnh thoảng mím mím lại, trông yêu thương lắm. Tự dưng không kiềm được, cúi người xuống định hôn trộm bà xã, thốt nhiên ông xã giật mình, chỗ nhỏ ở ướt sũng…! Lại một đợt tiếp nhữa ck với nhỏ phá giấc mộng của vk.

- Em ơi! Dậy đi…Anh phân vân gắng tã đâu…

- Trời ạ!

Thế là hai vk chồng lại hặm hụi sát 1/2 tiếng đồng hồ thời trang, nhằm rồi đi mang đến quyết định cuối cùng: đã đổi định kỳ sinh học tập của nhỏ, quán triệt ăn tối nữa xem còn dám làm pnhân từ bố mẹ nữa xuất xắc thôi!

***

Con đã có rộng 10 tháng, chắc chắn với sẽ bắt đầu tập đi. Chiều nào ck cũng chuyên cần lau sàn sạch mát trơn để bé dễ chịu và thoải mái lăn uống lê trườn choài. Một lần, vợ đã đun nấu cơm trắng bất chợt nghe giờ đồng hồ bé khóc ré lên không tính phòng tiếp khách. Hốt hoảng chạy ra thì thấy con đã nằm sấp phương diện xuống sàn nạp năng lượng vạ, bố ngồi cạnh bình thản đọc Conan. Vợ gầm lên:

- Con bị sao cố kia?

- Ngã em ạ.

Chồng cười tươi như hoa. Vợ nổi khùng:

- Anh trông nhỏ đẳng cấp gì vậy? Mà nó bửa trù trừ đường đỡ nó lên à?

- Anh mong mỏi bé học cách từ bỏ đứng dậy…

Vợ xót con, vừa ôm vừa xuýt xoa, vừa kiểm soát xem gồm sứt mẻ miếng làm sao không, vừa lườm ông xã khét lẹt:

- Rõ dở hơi. Chả được chiếc trò vè gì hết!

Vợ bế nhỏ vào chống, ông xã thnghỉ ngơi lâu năm ngán ngẩm, người ta bảo “bé hư tại mẹ” trái là chuẩn ko nên chỉnh.

Con bi bô nói được vài từ bỏ, ông xã nhanh hao nhảu:

- Nói “ba” đi nhỏ. Baaaaaaaaa…

Vợ chen vào:

- Con em đẻ ra, phải biết Hotline bà mẹ trước chđọng. hotline người mẹ đi con!

Chồng cãi:

- Tự em đẻ được à?

- Thế anh gồm đề xuất có bầu không?

- Nhưng mà…

Chưa nói không còn câu thì bé tiểu dầm, khó tính, lại gào lên oe oé. Vợ ông chồng đình chiến, trong thời điểm tạm thời bắt tay hợp tác ráng tã với vệ sinh rửa cho con, lát sau là quên hết.

Vợ đi ngủ mát với cơ sở 1 tuần, bé lại gửi bà, ông xã trong nhà đêm nào cũng lôi các bạn về ăn nhậu, coi soccer. Vỏ lon bia rải tự nhà ra sân, dung dịch lá đầy một gạt tàn, chén đĩa không sạch đầy bồn rửa cùng chống phòng bếp tan hoang. Vợ về cho đơn vị vào một trong những buổi sáng rất đẹp trời, Lúc ck đã vào bốn cầm cố ngủ vậy lưỡi trên ghế sopha và TV chắc hẳn rằng bật trường đoản cú đêm hôm trước vẫn chưa thèm tắt. Vợ bnóng chuông mấy lần bắt đầu lag bản thân tỉnh dậy, đựng giọng lèm bèm:

- Ai thế?

- Vợ anh đây!

- Thật á?

- Đừng có nói em mới đi một tuần đã quên khía cạnh nhau rồi nhé!

Chồng nửa thức giấc nửa mơ, đôi mắt nhắm đôi mắt msống bước ra cửa.

- Sao em về sớm thế?

- Anh hy vọng em đi luôn luôn chđọng gì?

- Đâu! – Chồng gãi đầu gãi tai, e thứa hẹn – Anh mong em về mãi…

Vợ chuyển ánh mắt lô hoang tàn một lượt, thsinh hoạt lâu năm thườn thượt:

- Tôi biết anh muốn tôi thế như thế nào rồi…

***

Ttránh mưa nlỗi trút nước, vợ nhắn tin bảo chồng: “Lát em đi sinch nhật chị kế toán thù trưởng, anh chưa phải đón em đâu, đón nhỏ rồi ăn uống luôn luôn bên bà ngoại nhé”. Chồng lên tiếng nhắn, nhét điện thoại cảm ứng thông minh vào trong túi quần rồi xuống trực tiếp bên xe cộ, đưa ra quyết định nhóm mưa về cho…non. Đột nhiên, một bàn tay bé dại nhắn để trên vai chồng, vơi nhàng:

- Huy định cứ nắm về à?

Chồng giật bản thân quay trở lại, là chị Hương – chị trưởng chống marketing, sếp của ông chồng. Chồng cười:

- Vâng chị ạ. Vợ em đi ăn với chúng ta nên không phải đón, em thì nuốm như thế nào cũng rất được, em khoẻ lắm.

Chị Hương nói:

- À…Vậy Huy mang lại chị về dựa vào được không? Chị gồm 2 cái áo mưa với xe chị lỗi trường đoản cú ngày hôm qua, vẫn sẽ bảo hành bên cạnh thương hiệu.

- Vâng, được ạ. – Chồng lễ phxay.

- Cảm ơn Huy.

- Có gì đâu sếp.

Chị Hương tủm tỉm:

- Đừng call chị rứa nghe khách hàng sáo lắm.

Xem thêm: Tây Du Ký ( Nhạc Chuông Tây Du Ký Miễn Phí, Nhạc Chuông Tây Du Ký

Nhà chị Hương ko thuộc mặt đường, nói cũng khá phiền toái, nhưng mà chồng vẫn tỏ ra thân thiết để mang lòng sếp, mất gì đâu cơ mà không ttrẻ ranh thủ thời cơ. Mưa lớn vượt, chị cứ đọng đề nghị rướn fan lên, khía cạnh áp gần kề vào tai chồng nói nghe bắt đầu rõ. Vợ cùng mấy chị đồng nghiệp đã ngồi taxi mang đến quán ăn, trò chuyện rôm rả. Chợt một chị lên tiếng:

- Giờ xe sản phẩm công nghệ đại dương rất đẹp các la liệt nhỉ? Đôi kia gồm nhỏ LX đỏ hải dương tđọng quý sáu tề. Mình cũng đang nhờ ông cậu làm bên giao thông kiếm tìm cho 1 “em” hải dương tứ đọng quý…

Vợ điếng người:

- Ơ…xe hải dương sẽ là của phòng em mà…

Các chị nhao nhao:

- Thế ông chồng em sẽ đèo bé như thế nào kìa???

Vợ nhỏng bị hất ngulặng gáo nước rét vào phương diện. Lắp bắp:

- Em…em…lần khần.

- Lại còn ngồi nhưng không biết? Đuổi theo xem nó là nhỏ nào!

Vợ vội vàng vã xuống xe cộ, bắt một cái xe taxi không giống trên phố lập cập xua theo…

Đến cổng công ty, chị Hương bảo chồng:

- Huy vào nhà đùa đang, lần ngớt mưa rồi về.

- Dạ thôi, em…

Chị ngắt lời:

- Thôi cái gì, mấy lúc đến công ty chị?

Chồng đành miễn cưỡng dắt xe vào sân. Chị bảo ck ngồi phòng khách hóng, lát sau chị mang ra một cái khăn uống bông và một cái áo nam giới, nói:

- Huy lau khô tóc rồi vắt áo đi kẻo rét mướt.

- Không đề nghị đâu chị…

Chị gắt nhẹ:

- Huy vì chị mà lại nhỏ là chị áy náy lắm đấy.

Chồng nghe theo răm rắp. Chị Hương ngồi xuống tìm hộp tsoát Dilmah.

Bỗng, cửa nhà nhảy mngơi nghỉ. Vợ lao vào, bên trên mắt vợ còn nguim sự kinh ngạc. Chồng chết lặng, cứng mồm, xiêu bạt sẽ sở hữu cthị trấn không hay sắp xảy ra…Chị Hương còn muôn phần sợ hãi hơn:

- Cô là ai?

Vợ không vấn đáp, xé màn mưa, lao về phía chiếc taxi sẽ đợi xung quanh cổng. Vợ ngồi vào xe cộ, khóc to ra nhiều thêm cả mưa, khóc nút lên từng hồi. Anh tài xế ái ngại:

- Đi gần đây em ơi?

Chồng team cả ttránh mưa, phóng nlỗi bay về nhà, kệ xác mưa tát vào khía cạnh đau ngứa, cả các tia chớp rạch ngang khung trời với giờ snóng đì đùng giận dữ. Cố thế nhanh khô hết sức hoàn toàn có thể, nỗ lực nhích lên dần từng tí vào dòng tín đồ giờ đồng hồ chảy tầm. Chồng biết bà xã sẽ hiểu lầm, nhưng lại chần chừ yêu cầu phân tích và lý giải sao để cho vk tin. Khổ ssống lắm bắt đầu lết về đến bên, ông chồng để ngulặng bộ dạng ướt sũng lao vào phòng tiếp khách. Vợ bình tĩnh mang đến rợn tín đồ, đẩy tờ giấy A4 về phía chồng:

- Đơn đấy, ký đi.

- Đơn gì? – Chồng ngơ ngác.

- Ly hôn.

- Em điên à? – Chồng quát lác lên.

- Không điên. – Vợ vẫn giữ thể hiện thái độ kia.

- Em nên nghe anh giải thích! – Chồng quỳ xuống, chũm chặt tay vợ.

- Anh trở thành đi cho từ trần đôi mắt tôi!

Suýt thì chồng vẫn nói: “Nhà này thay mặt đứng tên anh đấy nhé”. Nhưng đột nhận ra, bây giờ không hẳn lúc có thể đùa…Chồng yếu đuối ớt tkhô giòn minh:

- Anh thề. Cthị trấn chưa hẳn như vậy mà…

Vợ lặng ngắt, bước vào phòng, đóng sầm cửa lại.

Những ngày tiếp nối, tổ ấm của nhị vợ chồng giá buốt nlỗi bên ma. Vợ ko nói một lời nào, âm thầm lặng lẽ đi, lặng lẽ âm thầm về như một cái bóng. Vợ ăn riêng rẽ, ck ăn uống riêng rẽ. Đêm đến, ck vừa phi vào thì vk ôm gối ra phòng tiếp khách ngủ.

2h sáng, ck lò mò thanh lịch phòng khách, đắp chnạp năng lượng mang lại vk rồi ra ban công hút thuốc lá. Vợ giả vờ ngủ, nước đôi mắt ứa ra, ẩm ướt gối.

Ngày ngày sau, lại cố gắng. Nhưng đến sáng thức giấc dậy, thì bà xã sẽ thấy bản thân nằm tại chóng, lân cận bé, chồng co ro bên trên ghế sopha, và TV thì chắc là lại từ đêm hôm trước chưa thèm tắt…

Kể từ ban đêm sau, ông xã trường đoản cú giác “dọn” thanh lịch phòng khách, chồng thức khuya hơn với thuốc lá nhiều hơn thế. Nửa đêm, nghe giờ nhỏ khóc với đèn phòng ngủ vẫn sáng, ck cắm chặt môi… Chắc giờ này vk vẫn vất vả bởi bắt buộc vừa đến con uống sữa, vừa từ vắt vật dụng đến con, thương thơm vợ…còn vụng về lắm…

Đến Khi đèn chống tắt và nhỏ đã xong xuôi khóc hẳn, chồng new cụ điện thoại cảm ứng nhắn tin vào sản phẩm vợ: “Anh hết sức lưu giữ em!”…

Vợ báo cáo nhắn, tim nlỗi thắt lại, rồi lạnh nhạt tắt đồ vật.

Hai bé bạn, một nơi ở, nhì trái tyên ổn, một bức tường chắn ngăn cách…

***

Vợ quý phái ngoại đón con. Mẹ quan sát vợ lo lắng:

- Sao dạo này mặt mày hốc hác nỗ lực con?

Vợ không vấn đáp, cúi gằm mặt xuống. Mẹ nghiêm nghị:

- Có cthị trấn gì rồi buộc phải không?

Vợ bật khóc, ôm lấy người mẹ, nức nngơi nghỉ nói không còn đông đảo chuyện. Mẹ dịu dàng:

- Con sẽ nghe Huy giải thích chưa?

- Con…chưa…

Mẹ nói:

- Đã là vk ông chồng thì cần tin cẩn cho nhau. Dù Huy không nên hay bé không nên, con cũng bắt buộc bình thản lắng tai. Vợ ông xã còn ttốt, con thì nhỏ nhắn. Không nghĩ về cho doanh nghiệp thì cũng phải ghi nhận bởi vì nhỏ vị cái…Biết đâu bé hiểu lầm Huy thật?

Vợ đẫn đờ về lại nhà, vẫn cái không khí bi ai kia, đẩy cửa ngõ phi vào, đột vạc hiện chồng đang gọi điện thoại đến ai kia. Vợ bế con, đứng nnghiền sau ô cửa nghe trộm…

Giọng ông xã tha thiết:

- Chị ơi…Chị góp em đi…Giờ em không biết nên làm nạm như thế nào nhằm vợ em tin. Đã mấy ngày từ bây giờ vợ ông xã em sinh sống dạng hình “tín đồ vô hình” rồi chị ạ…

- Chỉ do Huy tôi về nhờ và bà xã Huy giận mang đến tận từ bây giờ sao?

- Vâng. Cô ấy còn đòi chia tay, em thực thụ không chịu được nổi.

- Vậy Huy ý muốn tôi làm cho gì?

- Chị hoàn toàn có thể chạm mặt vk em giải thích kia chỉ cần hiểu nhầm, được ko chị?

- Tôi…

- Em xin chị. Vợ và bé là tất cả so với em, tuy nhiên từ bây giờ quả tình em bất lực…

- Thôi được rồi. Tôi đồng ý, nhưng lại ko chắc hẳn cô ấy vẫn tha sản phẩm đâu nhé.

- Vâng – Chồng mừng quýnh – Chỉ đề nghị còn một tia mong muốn em cũng nỗ lực đến thuộc.

- Ừ. Thế nhé. Chào Huy…

Chị tắt đồ vật, ông xã đứng phụ thuộc tường, thsinh sống phào nhỏng vừa loại trừ được trọng trách ndở hơi cân. Đột nhiên, bà xã phi vào, nước mắt giàn giụa:

- Anh ơi…!

Chồng đơ bắn mình quay lại. Thấy bà mẹ khóc, nhỏ cũng khóc theo. Rồi bất ngờ, cả nhì mẹ con nó oà lên. Chồng hết ôm vợ, rồi lại ôm con, phương diện đỏ bừng, thấp thỏm mãi:

- Ơ…này…này…

***

- Em xin lỗi…

Vợ ở gọn trong tay ông xã, nghứa ngào.

- Tại anh nhưng mà, anh ko phân tích và lý giải, cũng không chứng tỏ được là anh đúng.

- Tại em mà, em ko chịu đựng nghe anh.

- Không, tại anh. Đáng lẽ bắt buộc đi đến khu vực về cho chốn, không được “tạt té” linch tinh.