Truyện Phương Tiên Sinh Chờ Ngày Anh

Màu nềnSáng (Mặc định)Xám (Gray)Tối (Dark Gray)Tối (Dark Light)Vàng (Light)Vàng (Dark)Xanh domain authority trờiXanh láTím nhạtĐỏ nhạt
Cỡ chữ14161819202224262830
Font chữRobotoArialTimes New RomanPatrick HandNoticia TextVerdanaTahomaPT SansRobokhổng lồ Condensed
Mặc định

Bạn đang xem: Truyện phương tiên sinh chờ ngày anh

Hạ An đẩy cửa ngõ lấn sân vào, thấy Phương Hàn vẫn tồn tại mặc quần áo đi làm việc, giày vẫn không toá, chú ý anh ngủ khôn xiết say. “Phương thơm tổng... tôi lấy canh giải rượu mang lại anh". Không nghe thấy anh vấn đáp, Hạ An bưng chén bát canh lại để lên bàn ở đầu nệm. Lúc định xoay tín đồ đi ra, cô vô tình thấy vào hộp nhỏ ko đóng nắp tất cả tua dây suôn sẻ màu đỏ. Ma xui quỷ khiến cho làm thế nào Cô ráng lên xem, quan sát tua dây cũ kĩ tuy thế cô vẫn nhận thấy, đây chưa phải là gai dây may mắn mà lại cơ hội bé dại cô đang tặng ngay cho tất cả những người anh kia sao? Sao lại ở đây? Không lẽ anh ấy đó là... Hạ An sững sờ. Đúng rồi, bởi vì xẩy ra rất nhiều chuyện khiến cô không nghĩ mang lại, bây chừ bắt đầu nhớ, tín đồ anh tê cũng tên Pmùi hương Hàn, bạn đàn ông này cũng vậy? Thì ra người nhưng mà trong cả bao năm nay cô hy vọng chạm mặt lại chính là anh ta. Hạ An vẫn trầm bốn cùng với số đông xem xét, cô đắn đo Phương Hàn đang tỉnh giấc dậy trường đoản cú cơ hội nào, anh đã nhìn cô. “Sao cô lại ở trong nhà tôi? Ai được cho phép cô vào đây?” Hạ An giật mình quay lại quan sát anh lo lắng vấn đáp. “Quản gia nói tôi lấy canh giải rượu mang lại anh". Hạ An bưng chén bát canh mang đến trước mặt gửi mang đến anh cơ mà quên không vứt dòng vòng lại vào vỏ hộp, cơ mà vẫn cầm cố trên tay. Phương thơm Hàn hất đổ chén bát canh. “Xoảng" chén muỗng rơi xuống vỡ lẽ tan. Hạ An bước đầu hoảng sợ, cô đâu gồm làm gì chọc giận anh ta. “Đưa nó mang lại tôi” thấy Hạ An vẫn đứng yên , anh ngán ghét phệ tiếng hỏi tiếp:” cô bao gồm nghe thấy không?” Hạ An quên mất đồ vật bản thân sẽ cố bên trên tay, ngờ ngạc thiếu hiểu biết nhiều cthị trấn. Phương Hàn đứng lên bước lại ngay sát cô giật mang mẫu vòng dây trong tay cô rồi đẩy cô qua một bên, mất thăng bởi Hạ An lảo đảo vấp ngã xuống đất. Cánh tay cô đụng trúng mảnh sành của chén tan vỡ bên dưới đất, tay bị mhình họa sành cắt trúng một con đường, tiết đỏ chảy ra. Đau đớn, cô gặm răng chịu đựng đựng, lồm ngồm ngồi dậy, mặc kệ cánh đã bị chảy máu, cô nhặt đều mhình ảnh vỡ vạc của chén. Phương thơm Hàn quay trở về thấy được cánh tay cô đã bị chảy máu tuy vậy vẫn ngồi nhặt mhình họa tan vỡ, góc nhìn thâm trầm, nóng sốt lên tiếng: “Cô phắn thoát ra khỏi phía trên... ” Anh gằn giọng. Nói xong xuôi vẫn thấy Hạ An lúi cúi nhặt, anh tức giận quát lác to: "Tôi nói cô tếch ra bên ngoài... cô gồm nghe không hả?" Hạ An rụt cổ run rẩy vực lên nuốm mấy mảnh đổ vỡ đi nhanh khô ra phía bên ngoài. Phương Hàn nhìn mọi vết huyết của cô ý rơi bên trên sàn, anh ngồi xuống bịch xuống nệm, chuyển tay day day 2 bên thái dương. Thấy Hạ An bước xuống, tay chảy máu, quản gia với đầy đủ fan lo lắng nhìn cô hỏi thăm: “Cô không sao chứ Hạ An , tay cô ra máu các quá", Minch Chi hỏi. “Tôi ko sao?”
“Còn nói không vấn đề gì, vào chỗ này Cửa Hàng chúng tôi băng bó lốt thương lại cho". Khi các chị em fan làm gửi Hạ An đi băng bó lốt tmùi hương, quản gia chú ý lên lầu ngán ngđộ ẩm từ chối. Với tính khí của thiếu gia đơn vị ông chỉ có một mình cô Giản Đình bắt đầu hoàn toàn có thể gần cận được thôi. Sau khi được băng bó dứt Hạ An về phòng, vị trí nệm mất ngủ. Một phần vì chưng vết tmùi hương nhức buốt, một phần vày nghĩ cho Pmùi hương Hàn thời điểm nhỏ cô quen sao lại biến chuyển bạn bọn ông khiếp sợ thời gian nãy. Nếu tiếng cô đi nói cùng với anh cô là người sở hữu mẫu vòng kia, liệu anh gồm tin cô không? Hay đã chỉ ra rằng cô thổ lộ nhằm ý muốn tách tội, tách nợ. Hạ An thsinh sống lâu năm, cô sẽ không nói. Dù sao cthị trấn này cũng là quá khứ rồi, chỉ gồm một mình cô ghi nhớ thôi chứ đọng vững chắc gì Phương Hàn sẽ ghi nhớ. Cđọng coi như là trước đó chưa từng gặp gỡ khía cạnh cứ cầm cố cơ mà sống, anh là công ty nợ, cô là nhỏ nợ mang đến phía trên thao tác để trả nợ, trả dứt sẽ không gặp gỡ lại nữa. Vì mấy ngày rồi không thấy chị Hạ An hotline điện buộc phải Hạ Tâm cực kỳ lo lắng, ngần ngừ chị cô tất cả sống tốt không có bị bắt ăn hiếp hay không. Biết Tần Phong vô cùng bận, dẫu vậy không thể biện pháp như thế nào khác, cô nnạp năng lượng nỉ anh đưa tới nhà của Pmùi hương Hàn nhằm thăm Hạ An . Tần Phong chiều bạn nữ nên chuyển cô đi. Hạ An tuy tay bị thương thơm khôn xiết đau tuy vậy không thể biếng nhác, cô làm không còn quá trình của chính mình, mấy cô nàng có tác dụng chung thấy cô tội nghiệp nhưng mà vẫn không dám giúp cô. Phương thơm Hàn về đến đơn vị không thèm liếc quan sát cô một cái, mang đến bàn ăn rất nhiều món ăn uống dân gian. Hôm nay các món nạp năng lượng cực kỳ ngon, anh ăn uống cơm nhiều hơn thế hồ hết ngày. Quản gia khôn cùng vui trong khi thấy thiếu hụt gia của ông ẩm thực ăn uống nhiều điều đó. “Những món ăn uống này là do ai nấu?” “Hôm nay bà Tư xin ngủ về nhà, bữa cơm hôm nay bởi vì cô Hạ An nấu bếp, bao gồm đề xuất rất ngon ko ạ?" Phùng quản lí gia háo hức nói dứt, song đũa trên tay anh dừng lại, buông đũa xuống, lấy khăn uống vệ sinh mồm, ráng ly nước ở kề bên uống kết thúc. “Rất cạnh tranh nạp năng lượng...”. Nói xong Phương thơm Hàn vực lên rời khỏi chống ăn, vướng lại Phùng quản gia ngờ ngạc, khó khăn nạp năng lượng cơ mà cậu ấy ăn đủ vậy sao? Dù vướng mắc nhưng lại ông không dám hỏi. Buổi tối, Tần Phong điện thoại tư vấn đến anh là cậu ta sẽ đến đùa. Tần Phong đưa Hạ Tâm mang lại Phương thơm gia. Trong phòng khách, Phương thơm Hàn ngồi nhìn nhị tín đồ trước mắt, thấy Hạ Tâm cđọng quan sát bao phủ, anh biết cô ta đang tìm kiếm tìm Hạ An “Không buộc phải hôm qua cậu còn nói là vô cùng bận sao, bây giờ sao bao gồm có hứng đến công ty tôi nghịch vậy? Phương thơm Hàn thong thả nphân tử hỏi. “Vì báu vật của tớ muốn chạm chán chị cô ấy", Tần phong ôm eo Hạ Tâm nói. “Thì ra là vậy... cô ta đang sinh sống đằng sau". Hạ Tâm được quản ngại gia mang đến chống gặp Hạ An . Nhìn cánh tay được băng bó của chị ý, đôi mắt Hạ Tâm đỏ hoe. “Tay chị bị làm sao cố này, sao ko nghe chị nói gì". Hạ Tâm di động cầm tay Hạ An ko kìm nén được mà lại bật khóc. “Em Khủng rồi, sắp tới lấy ông xã mang lại nơi rồi, sao hở ra là khóc nhtrần vậy cô?” Hạ An không muốn em gái buồn buộc phải ráng ý ghẹo Hạ Tâm . “Có buộc phải anh ta đã làm cái gi chị không? Chị nói đi, em sẽ đi báo cảnh sát". Hạ An mỉm cười: "Không bao gồm, cái này là vì chị trong khi thao tác làm việc bị thương thơm, không ai làm cái gi chị hết, em đừng lo lắng".
“Thật không?” “Thật... dễ thường trong đôi mắt em, chị yếu ớt đến nỗi không từ bỏ đảm bảo bản thân được sao?” Hạ Tâm ôm chị: “Nếu có chuyện gì xẩy ra... xin chị hãy nói mang đến em biết, chớ giấu em". Hạ Tâm vừa nói vừa khóc. Hạ An hốc đôi mắt đỏ hoe mỉm mỉm cười nphân tử : "Được rồi... em chớ khóc nữa, khóc đến nỗi xấu xí như vậy, bao gồm Khi Tần Phong lại ko nhận biết mất". Cô chuyển tay vệ sinh nước đôi mắt đến em gái. Sau Khi em gái về Hạ An nằm xuống nệm, căng thẳng. Ban ngày thao tác làm việc những, tuỳ thuộc cô ê độ ẩm, bây chừ cô không còn tương đối mức độ đâu cơ mà lưu ý đến tốt thút thít nữa, chỉ mong ngày ngày trôi qua thật nhanh chóng. Mấy ngày tiếp theo là tiệc sinh Nhật của Pmùi hương Hàn, được tổ chức triển khai sinh hoạt dinh thự Pmùi hương gia. Sáng nhanh chóng vớ toàn bộ cơ thể có tác dụng số đông yêu cầu dậy trường đoản cú vô cùng mau chóng nhằm sẵn sàng. Một số fan thì cắm hoa trang trí, một số fan vệ sinh thu dọn, một vài tín đồ nấu nướng ăn, lúc này không phải dì bốn nấu ăn nữa nhưng tất cả đầu bếp đến làm bếp. Hạ An vừa dọn dẹp vừa để ý các món bánh bên trên bàn, quan sát khôn xiết bắt mắt, chú ý thôi cũng biết là ngon rồi, cô nuốt nước bọt bong bóng rất mong muốn nếm test. “Hạ An ... cô còn đứng đó làm cái gi, vận tải đây phụ phần nhiều tín đồ đi". “Ờ... tôi cho tức thời đây". Buổi về tối... tiệc có tương đối nhiều khách hàng mời, toàn phần lớn đối tác doanh nghiệp có tác dụng ăn và bằng hữu vào giới thượng lưu giữ của Phương thơm Hàn. Những cô gái mặc váy đầm tham dự tiệc lộng lẫy khôn xiết cute, Hạ An cùng mấy cô người làm cho cứ nhìn mãi không thấy chán. Trong toilet một cô bé xinh đẹp tên Lâm Kiều Hân, là phụ nữ của TGĐ Lâm Việt, hôm nay vậy cha đến dự tiệc sinch nhật. Cô ta tháo dòng nhẫn kim cưng cửng bên trên tay ra để cọ tay, kế tiếp nghe điện thoại cảm ứng ngay lập tức đi ra ngoài, để quên cái nhẫn lại. Vừa xuất hiện thì chạm mặt Hạ An bước vào. Vào trong rửa phương diện Hạ An nhìn thấy dòng nhẫn klặng cương, cô suy nghĩ chắc chắn là là của cô nàng dịp nảy, phải vội vàng nắm ra bên ngoài kiếm tìm cô ấy để trả lại. “Hạ An ... cô giúp tôi vào rước thêm nước hoa quả mang lại khách đi". Minc Chi nói. “Có một cô nàng để quên mẫu nhẫn trong nhà wc, tôi sẽ tra cứu cô ấy để trả lại..." “Thì cô đi mang nước trái cây ra đến khách hàng trước sẽ... rồi trả lại sau cũng khá được, chứ không lại bị quản ngại gia mắng cho bây giờ". Hạ An chú ý xung quanh không thấy bóng hình cô gái tê đâu, cô ngay tức thì lấn sân vào trong đem nước hoa trái đem ra mang lại khách hàng rồi mới liên tục đi kiếm cô bé kia để trả lại. Chiếc nhẫn kim cưng cửng cả mấy trăm triệu không đủ, Lâm Kiều Hân không hề ghi nhớ gì cả, chỉ luôn miệng nói bị mất cùng bao gồm tín đồ lấy của cô ý ta. Phương Hàn Call hết những người làm cho trong nhà lại chất vấn chỉ với thiếu hụt mỗi Hạ An . Cô vẫn bưng nước trái cây mang đến khách hàng bên ngoài. Hạ An bị Call lại, chưa biết chuyện gì bị tín đồ không giống bình chọn trên người. Người soát sổ , lục soát trên bạn Hạ An chỉ dẫn một chiếc nhẫn. “Đây rồi thưa thiếu gia... ”
Pmùi hương Hàn cau mày quan sát Hạ An Kiều Hân đi mang lại nhận lại cái nhẫn, Hạ An vui vẻ định nói đến chuyện loại nhẫn thì bị kiều Hân đánh cho một bạt tai. “Cô có biết đây là dòng nhẫn quý của bà bầu tôi bộ quà tặng kèm theo không? Sao cô tham lam dám mang cắp". Hạ An biết tất cả chút ít hiểu nhầm, cô giải thích: “Cô hiểu lầm rồi, thời gian nãy tôi nhặt mẫu nhẫn này ngơi nghỉ nhà vệ sinh, sau đó định tra cứu cô nhằm trả lại... dẫu vậy vì..." “Vì sao? Vì lòng tyêu thích lam cần cô lưu ý đến lại không muốn trả?” “Không phải, tôi không tìm thấy cô, với lại khách vẫn đề nghị uống nước trái cây đề xuất tôi đi rước tiếp đến new định tìm kiếm cô trả lại... giả dụ thiếu tín nhiệm cô có thể hỏi cô ấy". Hạ An chỉ về phía Minh Chi, mong muốn Minh Chi nói gì đấy giúp cô. Minc Chi hại quánh không thích rước họa, quan sát Hạ An lắc đầu: “Tôi đắn đo gì hết, nãy tiếng tôi không có gặp gỡ Hạ An ". “ Minch Chi... sao cô lại nói nhỏng vậy? Rõ ràng dịp nãy tôi bao gồm nói cùng với cô về loại nhẫn, cô kêu tôi lưu giữ trả sau mà". “Đủ rồi...”, Phương Hàn nói to. Hạ An nhận thấy ánh mắt số đông fan quan sát cô, cô biết không người nào tin cô, làm sao đây? Cô thật sự không có mang. “Nếu cô ta ko chịu bằng lòng thì báo công an đi, trị giá bán chiếc nhẫn này ngay gần cả tỉ, chắc chắn là cô ta đi tội nhân vài ba năm". Kiều Hân mạnh khỏe mồm nói. “Không... tôi không có rước, cô Lâm , xin cô hãy tin tôi, xin rất nhiều tín đồ hãy tin tôi". Hạ An sợ hãi, tay run run cầm cánh tay Lâm kiều Hân nói. Bây giờ đồng hồ cô cực kỳ bối rối, là cô bị oan cơ mà, nếu lỡ bị tóm gọn vào tù nhân nữa thì yêu cầu làm sao? Cô không thích trở lại vị trí đó, ví như thiệt sự vào tù túng một lần tiếp nữa cô thà bị tiêu diệt. Hạ An biết hiện thời chỉ có cầu xin chúng ta tin cô, chứ không có bất kì ai góp được cô. Tần Phong là fan đứng ra nói mong xem xét lại camera, anh tin Hạ An không phải hạn fan tmê say lam. Pmùi hương Hàn đồng ý. Xem camera hết mà lại vẫn không có đoạn Hạ An chạm chán Minh chi, bởi vì khu vực cô với minc bỏ ra chạm chán nhau truyện trò là góc khuất đề nghị camera không xoay được. “Sao có thể nhỏng thế", Hạ An toát các giọt mồ hôi run rẩy. “Tôi sẽ nói rồi, cô ta nói dối, là cô ta có lòng tsi ước ao chỉ chiếm chiếm tài sản của tôi". Kiều Hân nói. Mọi người cứ đọng nhìn chằm chằm chỉ trỏ nói Hạ An gớm ghê, tmê man lam này cơ. Hạ An nói cũng không một ai tin, giận dữ, uất ức, nước đôi mắt cô lnạp năng lượng nhiều năm bên trên má. “Phương tổng... tôi không nghĩ là Phương gia lại dấn một số loại người này vào giúp việc, tín đồ làm của anh ý đánh tráo, chuyện xảy ra những điều đó, bao gồm nên anh phải nói nào đó không?” Kiều Hân vừa nói vừa chuyển tay lên vai anh, vẻ lẳng lơ, tự thời gian bắt gặp Pmùi hương Hàn, cô ta đã để ý mang đến anh rồi. “Tôi vô cùng xin lỗi cô Lâm phía trên, có gì tôi đã chỉ bảo lại fan làm của tôi". Phương thơm Hàn từ tốn nói.
“Không được... tôi suýt nữa là mất tài sản quý của bà mẹ tặng ngay, sao rất có thể bỏ qua được". “Thế cô Lâm phía trên ý muốn thay nào thì làm cho ráng ấy". “Một là báo cảnh sát, nhì là cô ta cần quỳ xuống xin lỗi dìm là mình đã lấy". Hạ An nghe dứt trái tlặng cô nhỏng rớt xuống vực thẳm, phương diện cô tái mét. Tình huống này là họ nghiền cô nhấn mình biến hóa bạn tđắm say lam. “Hạ An ... cô nghe thấy gì chưa? Cô Lâm sẽ mang đến cô điều kiện, cô lựa chọn đi". Phương thơm Hàn quan sát về phía Hạ An dò xét. Tần Phong thấy vậy tức thì đi mang đến nói gì đó với Pmùi hương Hàn, dù gì rồi cũng là chị vợ tương lai của anh, Tần Phong cũng tương đối khó tính Khi nhìn thấy điều này. “Cô lâm... chỉ bao gồm một cái nhẫn, hà cớ gì ép fan vượt xứng đáng như thế ? Không bắt buộc cô vẫn search thấy loại nhẫn rồi sao ? ”Tần Phong có mặt nói. “Nếu trở ngại thừa thì báo cảnh sát đi". Kiều Hân nhìn tần Phong rồi liếc nhìn Pmùi hương Hàn. Ánh mắt Phương thơm Hàn bỏ lên trên tín đồ Hạ An , anh tải gần nói nhỏ: “Nếu cô không thích vào tội phạm ngồi một lần tiếp nữa thì lựa chọn nkhô cứng đi". “Nhưng tôi không có đem... xin anh tin tôi, hãy giúp tôi". “Tôi vẫn không giúp cô, cô tđắm say lam thì cần nhấn đem hậu quả”. Tuyệt vọng, Hạ An gạt nước mắt, sao cô lại khẩn khoản tín đồ bầy ông này, đây không hẳn là vấn đề anh ta ý muốn thấy sao? Thấy chạ nhục nhã, đau lòng là vấn đề khiến anh ta thỏa mãn. Cô không thích đi tù nhân, chỉ cần cô quăng quật quăng quật thể diện, lòng từ tôn mà không hẳn vào tội nhân, cô đang cắm răng gật đầu đồng ý. Hạ An hơi thngơi nghỉ khó khăn, gửi tay gạt nước đôi mắt, lê từng bước mang lại trước phương diện Kiều Hân, nhàn hạ qùy xuống trước khía cạnh bao nhiêu người. Ánh mắt gần như người quan sát cô, thương thơm sợ, cười cợt chê, khinc bỉ, khinh thường đều phải sở hữu không còn. Tần Phong bất ngờ ý muốn đỡ cô lên: ” Hạ An .....” “Tôi xin lỗi cô Lâm... là tôi sai trái, tôi yêu cầu trả nhẫn đến cô mau chóng hơn bắt đầu phải",Hạ An trở ngại tâm sự từng câu. “Được rồi... trường hợp cô sẽ thành ý... thì tôi cũng ko làm cho khó dễ nữa, tôi tha lắp thêm mang lại cô. Nhưng lần sau chớ gồm lòng tmê mẩn lam nữa” Kiều Hân nói dứt liền cù tín đồ tránh đi. Tần Phong đỡ Hạ An vực lên. Hạ An chuyển tay lau nước đôi mắt thsống hắt ra mỉm cười gượng gạo gạo: "Xin anh chớ thủ thỉ này với Hạ Tâm ". Tần Phong thấy dáng vóc kiên định của Hạ An , anh gật đầu chấp nhận. Nếu Hạ An ko dặn anh cũng không dám nói, anh biết nói ra báu vật của anh ấy sẽ khóc chết mất.

Pmùi hương Tiên Sinch, Chờ Ngày Anh Nhận Ra Em

Xem thêm: Người Bị Quai Bị Nên Kiêng Gì, Ăn Gì Để Mau Hồi Phục, Bị Bệnh Quai Bị Phải Kiêng Gì

Tóm tắt Chương 6: Cô bị oan: Phương Tiên Sinh, Chờ Ngày Anh Nhận Ra Em


CHƯƠNG TRƯỚC
CHƯƠNG TIẾPhường

Phương Tiên Sinh, Chờ Ngày Anh Nhận Ra Em Chương thơm 6: Cô bị oan

Review Cmùi hương 6: Cô bị oan - Phương thơm Tiên Sinh, Chờ Ngày Anh Nhận Ra Em

Đọc ngay lập tức Cmùi hương 6: Cô bị oan truyện Phương Tiên Sinh, Chờ Ngày Anh Nhận Ra Em

Đánh Giá truyện Pmùi hương Tiên Sinch, Chờ Ngày Anh Nhận Ra Em

Truyện Pmùi hương Tiên Sinch, Chờ Ngày Anh Nhận Ra Em Review


1,592 | 1 52 chương

*

Phương thơm Tiên Sinch, Chờ Ngày Anh Nhận Ra Em

Đánh giá


progentraprice.com

Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện tuyệt,truyện full. progentraprice.com luôn luôn tổng hòa hợp với update các cmùi hương truyện một giải pháp nkhô nóng tốt nhất.Tiên Hiệp, Ngôn Tình, Truyện Teen, Truyện Xuyên ổn Không, Đô Thị, Võng Du, Trọng sinh, Bách Hợp, Võng Du, Huyền huyễn, Khoa Huyễn, Quan trường, Quan gia, Ngôn tình sủng,Truyện cổ tích, Truyện cổ tích việt nam,cổ tích Grimm,Cổ tích Andersen,Thần thoại Hy lạp,Truyện ngụ ngôn,Truyện cười,Quà Tặng Ngay cuộc sống, Góc cảm xúc, Góc phân chia sẻ