Đồ Khó Ưa Tôi Thích Em

Màu NềnXám nhạtXám ĐậmXanh nhạtVàng nhạtMàu sepiaXanh đậmVàng đậmVàng ốMàu trắngHạt sạnSách cũMàu tối
Màu ChữĐenXám NhạtXám ĐậmTrắng
Font ChữPalatino LinotypeBookerlyMinionSegoe UIRobotoRoboto CondensedPatrichồng HandNoticia TextTimes New RomanVerdanaTahomaArial
Cỡ Chữ14161820222426283032343638
Kiểu Màuprogentraprice.comtruyenfull.netsstruyen.comwebtruyen.com
ĐóngReset
Hôm nay là trung thu rồi, chuẩn bị được đi dạo rồi!! Nó bật dậy thiệt nhanh chóng, hồi hộp lắm cứ nlỗi trẻ con, ton ton chạy khắp phòng khách, mồm cứ cười toe toét.

Bạn đang xem: Đồ khó ưa tôi thích em

Cả đám thức dậy xuống công ty mà lại thiếu tín nhiệm nổi vào mắt bản thân, nó đang ngồi coi ti vi sao, không tin được, Chắn chắn từ bây giờ gồm bão

- Xuống ăn cơm trắng ntrần, đứng đó có tác dụng gì??? – nó tự dưng quay người lại thấy cả đồng minh sẽ đứng lù lù trên bậc thang không Chịu đựng xuống

- BÀ bị gì vậy, phần lớn ngày tôi nên kêu bà new Chịu dậy mà lại – Tuyết nhướn mày rồi lại xem qua hắn có tác dụng hắn khẽ rùng bản thân – hay những Phong phía trên làm những gì bà sao???

- Làm gì tất cả, mong muốn dậy nhanh chóng thôi – nó gạt tay trước phương diện, giải vây mang đến hắn trước ánh nhìn dung nhan lạnh lẽo của Tuyết

Dây dưa vòng vèo cthị trấn nó dậy mau chóng thì mới có thể lòi ra là nó muốn đi coi đèn từ bây giờ, fan gì mà trẻ con quá!! HẮn nghe xong xuôi lí bởi lập tức Khủng má nó:

- Có thế mà lại cũng dậy sớm

- Hì hì!! Tối ni đi nơi đây hầu như tín đồ – nó mỉm cười với hắn

- Bar – đồng tkhô nóng cả anh em rồi vác cặp đến lớp luôn làm cho nó lớ ngớ

Trên đường đi nó cđọng bĩu môi, tay ôm hắn càng siết chặt rộng, má cứ đọng phồng lên, miệng cứ lầm bầm:

- Đi bar thì đi bar làm những gì bắt đầu sáng sủa nhanh chóng nhưng giận dữ với tôi!! Tối ni tôi quậy cho nhưng mà biết …

Hắn tài xế nhưng mà nghe rõ nó nói gì, phì cười cùng với mẫu tính trẻ em của nó!! Ây da, buổi tối ni lại đề xuất mệt mỏi rồi nhưng lâu rồi hắn cũng chưa tới bar đánh giá sổ sách, không biết thực trạng dịu đi không, thời gian này đề xuất lên chấn chỉnh lại new được

Tiết học bắt đầu không được bao thọ, loa vạc tkhô cứng của trường vang lên làm cho cả đàn dừng đa số hoạt động:

- Mời những em: Hàn Phong, Dương Ngọc , Minch Hùng, Tuấn Kiệt, Triệu Nhật, Vân Nhung, Hàn Nhi, Diệu Tuyết, Minch Quân lên văn phòng hiệu trưởng bao gồm Việc vội vàng

Mọi ánh nhìn vào lớp hầu như dồn về đàn nó, chắc hẳn lại là vụ thầy Toán ngày hôm trước, tưởng ổng hù thôi ai dè có tác dụng thiệt à?? Cả lũ đứng lên ra xin phnghiền thoát ra khỏi lớp, thầy giáo cũng ậm ừ mà lại đếm mấy mẫu đầu Color đang dần dần bước thoát ra khỏi lớp, Kiệt là tín đồ sau cùng thoát ra khỏi lớp con quay lại:

- Mời các bạn học tập bài bác tiếp!! – Kiệt làm cho cả lớp giât bản thân chăm chăm quan sát vào giấy tờ trước khía cạnh rồi Kiệt cũng khuất sau góc cửa lớp đóng lại

Chín đứa đứng lố nhố ở phòng hiệu trưởng, đứa đứng dựa tường, đứa đứng sản xuất dạng hình, đứa thì cười cợt nghịch, thật chẳng tráng lệ gì cả, quan sát lũ này cơ mà ông hiệu trưởng tức hộc máu:

- Các em gồm biết các em đã nơi đâu ko hả

- Dạ biết, thầy call chúng em lên mà – Widel căng mắt chấp nhận

- Thế những em có biết vì sao thầy điện thoại tư vấn những em lên phía trên không – ông thầy có vẻ chấp nhận cùng với cô bé xíu đã đứng trước mặt bản thân, quả tình chính xác là học viên nhảy lớp ngoan nhân từ nhưng lại bị đám này dỗ dành, ông thầy nhấn xét thầm kín

- Dạ biết, bởi thầy lưu giữ bầy em buộc phải không ạ - Widel vẫn nkhiến thơ vấn đáp

- E..Em…e..em…- không tạo nên lời – EM GIỠN MẶT VỚI TÔI À!!?? – ông quan sát dòng đám lố nhố nhưng đập bàn làm cho cả đám trố ánh mắt ống hiệu trưởng tức đỏ khía cạnh

Dám quát lác bắt nạt đám này thì chỉ bao gồm ba chị em thôi Ngoài ra ai mà quát lác đàn này thì cđọng nlỗi lũ gảy tai trâu, ông hiệu trưởng này chán sống rồi, cả đám nhếch mxay cười làm ông rùng mình tuy nhiên vẫn nạm mang oai quyền

- oa…oa…oa….- Widel ngồi thụp xuống mặt nền nhà, nước đôi mắt giàn dụa, ôm khía cạnh khóc mà lại sau bàn tay che khía cạnh là một trong nụ cười siêu hiểm sâu

- Sao chũm,Widel?? Thầy hiệu trưởng có tác dụng em hại à?? – Hùng cho vỗ lưng nhóc con mà miệng vẫn cười, cả đám vây xung quanh nhãi vẫn giữ lại niềm vui nửa miệng

Widel khẽ vuốt nước mắt, thanh thanh gật đầu, nhìn ông thầy với con mắt sợ hãi đặc xen lẫn vào kia là một trong những sự yêu thích Khi nhìn thấy phương diện ông thầy nghệch ra

- Có gì khoan thai nói chđọng thầy, thầy có tác dụng nạm lỡ may em ấy chết giả luôn thì sao?? Lỡ may em ấy bị chết giả rồi cả mái ấm gia đình em ấy lên kiện thầy bởi cái tội hù doạ học sinh đến bất tỉnh thì sao??? Thầy dám là thầy chiến thắng khiếu nại ko – hắn xổ một tràng lí tngày tiết đang sẵn sàng sẵn

- Sao chứ?? Tôi không tồn tại quyền ăn hiếp nộ nhằm bảo ban các em sao – ông đâu gồm Chịu đựng thua thảm – Tôi nói cho em biết, tôi có thể tiến công em đấy, tôi phía trên ko sợ ai cã, biết điều thì nói năng sút xấc xược lại đi – ông chỉ tay vào mặt hắn

Hắn nhướn mi chú ý ông thầy rồi nhếch mnghiền cười cợt, tỏ vẻ thúc dục thầy hiệu trưởng. Nhìn bộ mặt hắn từ bây giờ, ông thầy ko khiên chế được liền tát cho hắn một cú ttránh giáng nhưng lại có vẻ như không phải hấn gì cùng với hắn. Đúng thời điểm đó một fan xuất hiện ngay góc cửa phòng hiệu trưởng – là bố hắn!

- Con tôi, tôi tấn công, ông tất cả quyền gì cơ mà chạm cho tới nó – Giọng nói khan đặc đựng lên làm cho cả đám xoay ngtrẻ ranh lai quan sát, một người bọn ông mặc bộ vest đen, vào khôn cùng hào hoa lãng tử bước vào

- Ba mang lại làm vậy – hắn cù lịch sự, mặt trầm tĩnh

- Thầy Gọi cha cho, new mở cửa thì thấy loại cảnh thầy hiệu trưởng bạo lực cùng với học viên – bố hắn bực bội nhìn ông thầy vẫn khúm cầm trước khía cạnh ông

- À cthị xã không có tác dụng bài bác ở bảng hả cha, sao chỉ gồm mình tía lên, còn…….- hắn quét một lươt cả đám

Ba hắn bây giờ mới để ý đến mẫu đám đã ngồi bệt xuống đề xuất đơn vị, trong số đó gồm một đứa mắt đỏ hoe, ông phừng phừng nhìn hiêu trưởng ;

- Tôi thiệt không hiểu tai sao thầy lại có thẩ làm hiệu trưởng, bọn chúng nó chỉ không làm bài bác nằm trong bảng thôi mà lại sao thầy mạnh bạo tay vậy hả ??? Tôi đang thưa kiện vì chưng bạo lực học tập mặt đường của thầy!!

Cả đám trố góc nhìn ba hắn, còn chưa kịp nói gì thì bố hắn đã sổ một tràng khí cầm cố đòi kiện ông hiệu trưởng, kì này thầy bị tiêu diệt có thể rồi hiệu trưởng yêu thích ạ!! Call điện nói vật gì nào đó tương quan mang lại khiếu nại tụng rồi lại con quay sang trọng cả đám cùng với đường nét phương diện lo lắng:

- Mấy con cháu chẳng sao chứ??? Sợ lắm hả

Cả đám đồng ý lia lịa

- Mấy con cháu là chúng ta thằng Phong bên ta bắt buộc không??

Lại gật

- Chúng ta thoát khỏi trên đây, rồi họ nói chuyện sau – cha hắn cười nhân hậu rồi khẽ nhìn qua ông thầy vẫn xanh mặt, vượt đần nnơi bắt đầu lúc va cho tới đàn nó

Vừa thoát ra khỏi chống thì gặp mặt một tá prúc huynh đi dàn hàng, bước rất nhiều y như sẽ đi tập trận, chú ý vạc hoảng. Thấy cả đám rời khỏi, dàn phụ huynh xong xuôi lại một chút ít rồi càng đi hầm hố hơn. Lúc đấy trừ phần tử vô cảm thì đứa nào thì cũng hớn hở, lao mang lại nơi phú huynh, dược cơ hội hội ngộ ba bà mẹ thì đề xuất vui chđọng

Để tách làm pnhân từ giờ đồng hồ học tập, lũ nó dề nghị xuống căn tin thủ thỉ

- Sao hôm nay các vị tiền bối trên đây lại yêu cầu xuống thăm những đồ đệ này vậy – nó lau chau chú ý bậc phụ huynh đang ngồi đối diện, yêu thích

- Còn nói nữa sao?? Chđọng không phải thầy Gọi điận kêu bé ko ngiêm túc vào giờ học sao?? – bà bầu nó đựng tiếng nói của một dân tộc, bà lườm yêu thương con gái mình

- Không đề xuất con!! Là Phong với Kiệt chứ đọng cỗ - nó đẩy tội quý phái nhị chàng trai bên đó, có tác dụng nhì ngươi lag mình

- Ế…Ế …Chứ không hẳn cô cười cợt ha hả trong lớp học đề nghị bị thầy bắt bình thường luôn luôn sao?? – Kiệt giãy nảy làm phản đối

- Gì?? Muốn ăn uống đòn à, nói sao nghe núm đi, trường hợp không phải tại cậu cùng với Phong bày trò thì đây cũng ko cười cợt làm những gì – nó giơ quả đnóng trước phương diện Kiệt

- Hai người dân có thôi đi không?? Không thấy người phệ ở đây sao?? – Tuyết lườm xéo hai fan đang chu mỏ biện hộ nhau với sự ngạc nhiên của bạn lớn

Nó nín luôn luôn, khẽ quan sát về phía cha hắn đã mngơi nghỉ lớn chú ý nó với sự không thể tinh được không còn nhỏ dại. Đường con đường là đàn bà nhà tất cả giáo dục mà lại hành xử nlỗi một đứa vô học tập, vượt vô bốn. Chưa gì sẽ nhằm mất điểm trong đôi mắt bố hắn rồi!! Biết sống sao đây??? Haizzzzzz…

- Có vẻ nam nhi tôi lựa chọn đúng các bạn rồi – cha hắn mỉm cười đồng ý nhìn nó làm cho nó lo ngại không dám ngước khía cạnh lên

- A!! Anh Sơn!! Lâu rồi ko gặp mặt, bà công ty vẫn khoẻ chứ - mẹ nó cù lịch sự, cùng với hai con mắt vui miệng chú ý cha hắn …Gì??? Mẹ nó biết ba hắn ư??? Còn gì nữa không biểu lộ luôn luôn đi!!

Quanh teo một hồi mới lòi ra mấy người này phần đa quen nhau không còn, vì bận bịu quá trình nên không nhiều tất cả thời hạn gặp mặt nhau.

Xem thêm: Còn Đâu Cảm Xúc Ngày Khai Giảng Của Trường Em, Cảm Xúc Ngày Khai Trường Năm Học 2020

Bậc phụ huynh thì ngồi tám với nhau thăng hoa còn bậc con cái thì ngơ ngác quan sát bạn mập nói chuyện!! Đột nhiên tất cả một tín đồ lũ ông Chắn chắn cũng trộc tuổi cha hắn cùng rất một tín đồ thanh nữ tiến về phía phần đông tín đồ đang ngồi

- Chào hầu như fan lâu quá ko chạm mặt – giọng nói của tín đồ bọn ông có tác dụng gần như tín đồ dừng gần như hoạt động

- Vâng!! Lâu rồi mới thấy người tham công nuối tiếc việc nhỏng anh đến chào đàn tôi đấy – bà mẹ Quân thông báo kèm theo chiếc nhướn ngươi

- Thôi!! Tha mang đến chồng tôi đi, Liên!! – bạn thanh nữ báo cáo, nsinh hoạt niềm vui thân mật – Mẹ ao ước thủ thỉ với nhỏ Hùng à, cả Nhi nữa

- Đây là ……….- chị em Kiệt chú ý sự việc khó khăn gọi, chẳng nên bạn thiếu phụ này chỉ tất cả Hùng thôi sao??

Như phát âm ý mong muốn nói, tín đồ bọn ông tất cả làn tóc bạch kim tương đương Hùng ngay thức thì báo cáo đỡ lời:

- Có gì hẹn gặp nhau, tôi đã giải thích!! Bây giờ tôi gồm vấn đề, xin phxay đều người!! Cho chưng mượn nhị đứa này nha các cháu

Nói rồi bốn fan cũng dần ẩn khuất phía sau góc cửa cnạp năng lượng tin, chờ tứ người tạ thế hẳn thì đông đảo người rơi vào tình thế tâm lý mỗi người một quan tâm đến

Cuộc gặp gỡ thân những thầy u xong lúc mọi cá nhân nhận ra một cuộc điện thoại cảm ứng thông minh tự nửa kia của mình, chuồn về công ty lẹ còn nếu như không sẹ càm ràm, không bao giờ quên trở lại dặn những nhỏ của bản thân nhanh chóng tìm kiếm được người yêu về trình làng, tín đồ bự vắt đấy cứ đọng muốn bé có tình nhân để ra sức đề cập cthị trấn thời thơ ấu nói đúng mực hơn là bêu xấu bé mình!!

- Haizz!! – hắn thsống nhiều năm nhìn những chiếc xe pháo theo lần lượt đi thoát ra khỏi cổng trường

- Sao vậy anh?? – nó khẽ chú ý hắn, mặc tay hắn

- Anh tưởng…..còn được trình làng em cùng với cha anh chứ??!! – hắn nhéo mũi nó rồi lê nó trở về bến bãi gửi xe

- Chưa được ra mắt thì em đang ăn điểm trừ rồi nhỏ gì..hic..- nó khẽ cúi mặt, nghĩ về về cảnh nó ôm đồm nhau với Kiệt trước phương diện Kiệt.

Đúng rồi, tất cả là trên Kiệt, tại hắn không còn, nó vừa nghĩ về vừa tớn tác kiếm tìm Kiệt. Vừa xác định được phương châm thì nó gấp tách cánh tay của hắn và chạy mang lại bên Kiệt. Làm gì ư??? Tất nhiên là để trút giận

Về phía Kiệt, Lúc anh thấy nó chạy về phía bản thân tưởng gồm cthị trấn gì vui miệng lắm, anh chẳng nghi ngại gì, ngay lập tức mỉm cười lại dẫu vậy mang lại càng gần thì ánh nhìn thân mật và gần gũi không hề chỉ từ lại ánh nhìn gồm lửa toé ra

- Cậu…đi….chết…..đi – nó gào lên rồi xả thân đánh Kiệt túi bụi

- Á…Tôi đã…làm gì??? Ái…cứu…với…!!! – Kiệt chỉ biết ôm đầu đỡ đòn của chính nó

- Ngọc!!!....- hắn chạy đến thì nó dừng một chút ít, Kiệt nhìn hắn cùng với nhỏ mắt ngưỡng mộ - Anh đập lép – hắn làm cho tụt không còn mong muốn của Kiệt còn nó cùng hắn hoá ra đòn không thương thơm tiếc nuối

Đám cơ chỉ biết ngồi hóng mang đến khi nào đàn này xả ngừng, lâu lâu cho đàn này lên cơn cũng giỏi, được coi phim hành động miễn giá thành

“Tuyết yêu thương ơi!! Có tin nhắn” – chiếc Smartphone reo lên. Tuyết mở ra coi, Nhật cũng xem ghé, chẳng thèm đếm xỉa mang lại bố tín đồ kia

- là của Hùng, nhì người này nkhô nóng dữ, bắt đầu này mà sẽ lăn về đến bên rồi

< Đợi xíu> – tay Tuyết trượt bên trên chiếc điện thoại rồi lại con quay ra ba người kia:

- Về thôi, Hùng nhắn về nghỉ ngơi buổi tối đi dạo – Tuyết nói mà chẳng thèm chú ý đến dòng biểu cảm của chính nó

- Oh yeah!! – nó nghe xong xuôi là vọt luôn, giữ lại nhì thằng con trai tả tơi do trân rán

Tuyết mỉm cười nhẹ. Thật!! Nó siêu hiếm khi náo nức nạm này, nhất là từ Lúc chị ấy đi xa khỏi non sông này mà lại không còn lại bất cứ thông báo xuất xắc liên hệ làm sao, dù cơ hội đó là trẻ em nhưng nó cđọng nhỏng thiếu tính một fan hết sức quan trọng đặc biệt vào đời, coi ra chị ấy bao gồm ảnh hưởng không hề nhỏ so với nó. Bao giờ chị mới trở về nơi này đây, em cũng lưu giữ chị!!! Tuyết khẽ cười đặt chân vào địa điểm nhưng cả bầy sẽ đứng vẫy tay ngóng cô

Ngày trung thu của trẻ em nhưng họ không Khủng nên cứ tha hồ nước cơ mà quẩy. Nếu hỏi tụi này khi nào bắt đầu lớn ư, đàn nó đang mừng húm trả lời rằng bọn chúng nó đã sắp phệ rồi, vài chục năm nữa vẫn thành fan lớn thôi, nkhô cứng mà!!!